GIA SƯ ĐÁNG YÊU CHẠP 3
Viết bởi: Lê xuân Huy
Lúc: 13:32 ngày 28/07/2012
* * *
- Huy này !! Dạo này ba má con có khỏe không ?
- Dạ cùng bình thường thôi ạ !
- Còn việc kinh doanh thì sao ? Chừng nào sẽ giao lại cho con đây ?
- Cái đó thì hơi sớm mà bác. Con còn phải học cho xong đã.
- Sớm gì nữa.Con đang là sinh viên năm cuối rồi còn gì !!
" Khiếp! Sao hắn có thể như chong chóng vậy nhỉ. Ăn nói với ba mẹ nó thì lễ phép thây sợ. Ba mẹ mình sao lại thân mật với hắn vậy ta, mà hai người vừa nói cái gì vậy ta ?? Cái gì mà sv năm cuối."
- Yaaaaaaa !! Sinviẹn6 năm cuối ?? Ai cơ ?? - Quỳnh giật mình.
- Con bé này hôm nay bị sao vậy !?!? Nãy giờ thì cứ im lặng còn bh`thì hét toáng lên !!
- Dịu dàng lại đi con gái, không thì "ê sắc" bây giờ !! - Câu nói của mẹ nó khiến mọi người cười vang.
- Có phải khi nãy con nghe ba nói, cậu ta là sv năm cuối đại học không ???
- Cái gì mà cậu ta !! Ăn nói cho lễ phép chứ con.
- Con không nhớ Huy à ? Con của chú Minh cô Thảo bạn ba mẹ đó ?!
- Hả ?!? - Quỳnh ngạc nhiên cực độ. Là.. là..
- Con không nhớ thật à ? Vậy mà từ nãy giờ tưởng con mắc cỡ Huy nên mới không nói chuyện chứ
- Con bé này thật là.. Hồi nhỏ còn nói là thích anh vậy mà giờ không thèm nhớ anh luôn hả ? - Huy cười.
- Ừ. Hồi nhỏ hai đứa thân nhau lắm bà nhỉ ? - Ba của Quỳnh lên tiếng.
- Ừ. Mà lâu rồi mới gặp lại nhau đấy nhỉ !!
- Dạ.. - Huy tươi cười nói chuyện với ba mẹ của Quỳnh.
Chẳng hề để ý tới Quỳnh lúc bấy giờ.
Quỳnh nhìn Huy chằm chằm.
...
Huy rất khác so với ngày xưa (Chuyện !! Mười mấy năm rồi mà không khác mới là lạ), rất ra dáng người lớn không còn con nít, dành kẹo với nó nữa. Hồi nhỏ, có một thời gian ba mẹ Huy phải đi công tác nước ngoài, nên đã gửi huy sang nhà nó 2, 3 tháng gì đó. Lúc Huy mới xuất hiện nó ghét cậu ta vô cùng, tự nhiên phải kêu bằng anh, bị giật kẹo hoài, rồi mấy con búp bê của nó thì bị bẻ tay bẻ chân giấu đi đâu hết khiến nó cứ khóc bù lu bù loa miết, không có búp bê nó bị ép chới toàn là rôbốt, xe tăng, xe tải. Rồi còn phải dẫn hắn đi chơi chung với mấy đứa trong xóm nữa chứ. Mà có phải vậy là xong đâu, mấy đứa con gái trong xóm, bỏ không thèm nhảy dây với nó để qua chơi chung với tụi con trai vì có tên Huy đáng ghét.
Công bằng mà nói thì hồi nhỏ cậu ta đúng là hot baby, khuôn mặt bụ bẫm, hai má thì cứ ửng hồng, lại còn nói chuyện dễ thương nữa chứ, không chỉ mấy đứa con nít mà cả người lớn cũng thích Huy nữa. Thấy mấy đứa con gái bu quanh Huy, Quỳnh càng thêm tức, ở nhà thì ăn hiếp nó, ra ngoài này thì chơi với tụi kia vui vẻ thế. Cứ như thế mấy hôm, Quỳnh không thèm đi chơi nữa, nó ở nhà coi hoạt hình để Huy đi chơi một mình. Đang loay hoay tìm cái đĩa Babie của mình ở trân ghế thì bị trược chân ngã xuống, đầu gối nó bị trầy, máu chảy ra. Quỳnh khóc nức nở, ở nhà bây giờ không có ai, ba nó thì đi làm, mẹ đi chợ, còn chị Hai thì mắc đi học.
- Em bị sao vậy ? - Huy vội vàng chạy từ của vào.
- Hức hức... - Quỳnh không nói gì, chỉ khóc thôi.
- Em nín đi, để anh bôi thuốc cho.
- Không cần - Quỳnh đẩy mạnh Huy ra - Anh đi về nhà anh đi, tại anh hết, em té là tại anh. Ai mượn giấu đĩa của em ở trên đó hả !!!
- Anh.. anh xin lỗi. Nín đi… Anh cho kẹo nè. – Huy chìa cây kẹo mút ra trước mặt Quỳnh.
- Không thèm !!! - Nó quăng cây kẹo ra ngoài sân - Anh về nhà anh đi, do anh mà không ai thèm chơi với em nữa, do anh mà mấy con búp bê của em hư hết rồi !! Anh đi về nhà anh đi !! Nó hét lên.
- Anh xin lỗi mà, anh hứa sau này sẽ không phá búp bê của em nữa, không dành kẹo của em nữa, cũng không dành bạn của em luôn. Được không ??
- Thật không ?
- Thật !!
- Anh hứa đi !!
- Ừ ừ. Vậy để anh bôi thuốc cho em nha.
- Quỳnh khẽ gật đầu.
Từ ngày đó, 2 đứa trở nên thân thiết với nhau, Quỳnh cũng biết đc rằng Huy phá đồ chơi của nó là để nó chơi với Huy thôi, vì từ lúc Huy tới, nó chẳng thèm để ý đến Huy.
Một hôm Quỳnh chạy vào nhà trên tay cầm một bó hoa dại rất dễ thương.
- Anh Huy đẹp không ? Thằng Khang nó cho em đó. - Quỳnh vui vẻ khoe với Huy
- Đẹp.
- Thằng Khang nó cho em đó. - Quỳnh vui vẻ khoe với Huy.
- Lần sau em không được nhận hoa của nó nghe chưa ?
- Sao vậy anh ??
- Em có thích thằng Khang không ?
- Không !!
- Không thì không đc nhận. Người ta chỉ nhận hoa của người mình thích thôi !! ( Ngây thơ ghê cơ )
- Vậy thì em chỉ nhận hoa của anh Huy thôi nha !!
- Ừ !!
- Nhưng mà anh Huy có bao giờ tặng hoa cho em đâu. Nó nũng nịu.
- Sau này anh sẽ mua thật nhiều hoa đẹp để tặng em, đc hông ?
- Được !! Anh hứa đi .
- Ok ! - Hai đứa ngoéo tay nhau.
Sau đó, ba mẹ Huy về rồi đưa Huy sang Mỹ học, nhà nó cũng chuyển nơi khác, hai nhà cũng ít liên lạc với nhau.
CHƯƠNG 9
Quỳnh tiễn Huy về với hai con mắt " bà đâm chết mi "
- Đừng nhìn anh thế chứ !! Đừng có giận anh mà !! - Huy nài nỉ dễ thương vô cùng - Anh chỉ đùa em tí thôiii mừ :>
- Đùa cái quái gì mà đùa !! Sao trên đời lại có người trơ trẽn.. à không.. Lưu manh như vậy chứ !!
- Gì mà lưu manh cơ chứ !?!? - Huy hơi nhăn mặt - Anh không xấu xa như vậy đâu mà
- Ừ không xấu xa như vậy, xấu xa hơn chứ gì !! - Quỳnh giận dỗi nhìn thật dễ thương - Còn giả làm học sinh lớp 10 để lừa tôi nữa chứ !! Quá quắt !!
- Hehe - Huy gãi đầu.
- Lấy người khác ra làm trò đùa cảm thấy vui lắm hả !!
- Ừ vui. Ah không.. không có !! Anh không có ý chọc em từ đầu đâu, do thấy em không nhận ra anh nên anh mới thử đùa tí thôi, mà em cũng vô tâm thật, không nhớ anh tí nào hết hả
- Không !! Tôi hối hận vì hồi nhỏ quen anh đó, bây giờ cũng vậy. Sau này đừng để tôi gặp mặt anh nữa - Nói rồi Quỳnh quay lại bỏ đi vào nhà, Huy kéo tay lại.
- Thôi mà, anh đã xin lỗi rồi còn gì, tha lỗi cho anh đi
- Không !! Bỏ tay tôi ra, bây giờ không có anh em gì hết
!! Tôi chúa ghét bị người khác đem ra làm trò đùa. Bây giờ tui tuyên bố anh, à không cậu là kẻ thù không đội trời chung với tôi !!
- Hê.. Em giận thật là dễ thương đó.- Câu nói của Huy khiến Quỳnh đang giận nhưng cũng khẽ đỏ mặt (con gái mà, ai khen dễ thương mà chẵng ngại ) - Em sẽ hối hận về câu nói của mình đó. Anh sẽ không để em ghét anh lâu đâu. Chờ xem - Huy cười rồi bỏ lên xe đi về.
" Anh ta định giở trò gì nữa đây ?? Kệ, coi như mình xui xẻo gặp loại người như vậy. Mà tại sao lại thay đổi nhiều như vậy nhỉ !! Mình cứ nghĩ nếu gặp Huy lại thì chắc chắn mình sẽ nhận ra, không ngờ lại thay đổi nhiều đến thế Mà dù có chuyện gì thì vẫn sẽ có Vũ bên cạnh mình rồi mà, lo gì " - Nghĩ thế Quỳnh vui vẻ hẳn lên, nó vào nhà.
....
- Quỳnh ơi !! Mày bị bệnh hả ? - Vân quay sang hỏi.
- Không có.
- Sao tao thấy mặt mày bơ phờ vậy !? Vân chống cằm hỏi.
- Ờ.. Tối hôm qua ngủ muộn
- Học bài hả ?
- Ờ
- Mày phải lo cho sức khoẻ chứ, cứ học như vậy thì có ngày thành tâm thần đó.
- Mày cứ nói quá, không có gì đâu mà.
Chợt có ai đó gọi Quỳnh.
- Như Quỳnh, có người gặp kìa.
- Ờ, chờ chút đi..
Quỳnh đi ra rồi quay trở lại với một bó hoa hồng trên tay,
- Wow !! - Bọn bạn trong lớp đồng thanh - Ai mà lãng mạn vậy trời 
Quỳnh không nói gì, chỉ đỏ mặt về chỗ ngồi.
- Ai vậy ? – Vân thắc mắc
- Không biết !! Có người đưa tới không nói là ai tặng.
- Có khi nào là Vũ không ?
- Hả ?? Chắc là vậy. Quỳnh khẽ đỏ mặt, cười tủm tỉm suốt.
- Vũ vào kìa - Vân hất mặt về phía cửa.
Vũ vào lớp nhìn Quỳnh, mỉm cười rồi vào chỗ của mình.
- Sao cậu ấy không nói gì vậy ta ?? Chắc là định gây bất ngờ cho cậu đây mà. Wow, hai người lãng mạn thật đấy.
- Đừng có chọc tao nữa mà. À mà giờ chắc là phải tìm việc làm thêm khác rồi.
- Sao nữa, cái thằng ku học trò của mày lại giở trò gì nữa à ??
- Thôi mày đừng nhắc đến cái tên đó nữa.
- Sao vậy ?? Có chuyện gì kể nghe nữa. Vân nhiều chuyện.
- Thật ra thì hắn ta ko phải học sinh lớp 10.
- Hả ? Không phải ?!?
- Ừ
- Vậy mắc mớ gì mà giả làm hs lớp 10, hắn có âm mưu gì với mày hả ?? Nhà hắn ở đâu để tao cho một trận.
- Thôi, không có chuyện gì đâu.
- Vậy cậu định để yên cho hắn à ?
- Thì biết làm sao bây giờ, nhưng mà quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, một ngày nào đó tao sẽ cho hắn biết tao không phải là người dễ bắt nạt đâu, tao sẽ cho hắn biết thế nào là lễ độ.
- Oke !! Tao ủng hộ mày. Fighting !!!
Chương 10
- Vũ ơi !! Chờ Quỳnh với.
- Hôm nay trông cậu rất vui đó. Vũ mỉm cười.
- Ừ. Cảm ơn cậu nha.
- Về chuyện gì ? - Vũ ngạc nhiên.
- Bó hoa. Quỳnh khẽ cười.
- Bó hoa ? Hoa nào ??
- Bó hoa hồi sáng cậu nhờ người tặng tớ !?.
- Không có, tớ đâu có nhờ ai đâu ?
- Vậy thì ai nhỉ ?
- Cậu thích hoa lắm hả ?
- Ừ, con gái ai mà không thích hoa chứ ?
- Nhưng mà không phải tớ tặng cậu vẫn thích à ?
- Không hẳn, nhưng không phải là không thích. Dù sao tớ vẫn thích hoa.
....
Về đến nhà Quỳnh chẳng thấy ai, chỉ thấy mẫu giấy dán trên cửa tủ lạnh.
" Hôm nay ba mẹ có công chuyện ở công ti nên về trễ, con với chị tự lo cơm nước nhé ! "
Phía dưới còn có một tờ giấy nữa, là của chị Hà -
" Hôm nay chị có tiệc ở công ti nên cũng về trễ nốt, vì vậy ăn mì gói tạm nha em gái ^^ "
- Ngày gì vậy hả trời, chẳng lẽ phải ăn mì thật sao. Mà cũng tại mình, bình thường không chịu học nấu ăn để bây giờ chỉ còn biết trông mong vào mì gói. Híc !!
Bụt ơi cứu con !!
Có tiếng chuông ngoài cửa.
- Không lẽ có bụt đến cứu mình thật hả trời ? - Quỳnh lầm bầm một mình khi ra mở cửa.
Vừa mở cửa thì Quỳnh đã thấy Huy đứng ngay trước cửa.
- Hừ, đúng là ngày xui xẻo mà, đến đây có chuyện gì ?
- Đương nhiên là có rồi.
- Chuyện gì ?
- Có chuyện gì thì cũng phải vào nhà đã chứ.
- Không được.
- Sao lại không ?
- Ba mẹ tôi không có nhà và tôi thì không thích gặp anh do đó anh không có lí do gì để vào nhà tôi cả !!
Vừa dứt câu thì Quỳnh thấy Huy đã vào nhà từ lúc nào, Quỳnh gọi theo.
- Này !! Đi ra cho tôi !! Ai cho anh vào nhà vậy hả ?? Đi raaaa !!
Quỳnh vừa gọi vừa chạy theo Huy vào nhà. Vào nhà Quỳnh đã thấy Huy ngồi chiễm chệ ở phòng khách rồi.
- Anh đi ra khỏi nhà tôi đi !! Ở đây tôi không hoang nghênh anh !!
Huy vẫn không nói gì, đưa tay lên nhìn đồng hồ.
- Chà tới giờ ăn rồi à - Nói rồi Huy đi thẳng xuống bếp.
- Nè !! Định làm gì vậy hả ? – Quỳnh theo xuống bếp
- Ăn mì gói sao ? – Huy hỏi Quỳnh khi thấy tô mì đang ở trên bàn.
- Không liên quan đến anh.
- Sao lại không liên quan nhỉ !? Anh có mang theo đồ ăn tới đây !! - Huy vừa nói vừa chỉ vào cái túi mình mang đến.
- Sao lại mang đồ ăn tới nhà tôi làm gì, nhà tôi đâu có thiếu thốn tới mức phải ăn nhờ nhà đại gia như anh đâu.
- Đừng có nghĩ xấu anh vậy mà, thôi ngồi xuống ăn đi.
- Ai thèm chứ, anh mang về đi.
- Không được ai lại mang đò ăn tới rồi lại mang về bao giờ - Huy lấy đồ ăn từ trong túi ra, mùi thơm ngào ngạt bay ra khắp nhà - Ăn đi.
- Ai thèm chứ, anh ăn một mình đi, tôi có đồ ăn rồi.
- Mì gói đó hả ? Thôi giận gì mà lâu thế !! Ăn với anh đi
- Không !! - Quỳnh nói rồi gắp một đũa mì bự tổ chảng bỏ vào miệng. Miếng mì to đến nỗi khiến nó mém sặc.
- Em không ăn thì anh ăn một mình vậy. - Huy nói rồi lấy một cái đùi gà vàng ươm đưa lên miệng. - Ummm.. Ngon thật, lớp ngoài thì giòn giòn, phía trong thì mềm mềm thơm thơm Thật là đáng tiếc cho những ai không được thưởng thưc món ngon như vầy. Thật là không thể cưỡng lại vị ngon của đùi gà mà - Huy nói rồi cắn thêm một miếng nữa, ăn rất ngon lành. Như đang trêu ngươi Quỳnh.
Quỳnh nuốt nước miếng " Trời ơi !! GÀ !! Trông thật là ngon quá đi, hay là ăn thử một miếng nhỉ ? " Quỳnh nhìn chằm vài mấy cái đùi gà thơm ngon đang nằm trên bàn, nhưng rồi lí trí nó đã thắng được cái dạ dày " Không được, không được ăn đồ ăn của kẻ thù !! Híc.. Nhưng mà nhìn ngon quá đi.. Không được !! Đã nói là không được mà.." Quỳnh lắc đầu nguầy nguậy, Huy nhìn hành động của nó cố nhịn cười mà không được.
- Cười gì mà cười !!
- Không có gì !! Huy tủm tỉm – Nếu cứ gặp em thế này thì chăc anh không bao giờ bị bệnh đâu nhỉ
- Anh thì không, nhưng mà tôi thì có đó !! - Quỳnh lúc này đã trở lại thực tại phũ phàng với tô mì của mình - Không những bệnh mà có khi dẫn đến trầm uất mà tử vong không chừng.
- Hahah - Huy cười.
- Vui gì mà cười. Ăn xong thì về đi, tôi còn phải nghỉ ngơi để chiều đi học nữa !!
- Vậy thì anh ở đây với em nhé, để em một mình anh không yên tâm.
- Ở với anh mới đáng lo đó, mà giữa ban ngày ban mặt làm gì có chuyện. Về đi, nhiều chuyện quá !!
- Vậy thì anh về nha, ngày mai anh lại đến.
- Không đến cũng không sao !!
- Nhưng anh thích.
- Kệ anh. Mệt quá. Về đi.
- Đừng có như vậy nữa mà, em cười lên trông rất xinh mà.
- Nhiều chuyện quá. Về nhanh đi.
- Paiiz em. Moaah. Huy chu mỏa
- Cái đồ hại não !! Quỳnh bỉu môi một cái rồi đóng sầm cái cửa lại. Nó đi vô nhà " Hừ !! Cái tên đáng ghét này, tự nhiên đến làm gì. Bực bội. Lại còn trêu ngươi mình nữa chứ, thật là xuôi xẻo mà !! "
Quỳnh vào phòng, nằm uỳnh xuống giường, nó muốn đi ngủ. Nó thấy mệt mỏi sau trận đấu khẩu với Huy. Quỳnh vừa nhắm mắt một tí thì đã vội bật dậy, như nhớ ra điều gì đó.
- Thôi chết, không đi làm gia sư nữa, tiền đâu mà đền lại laptop cho chị Hà đây !! Haiiiz.. Số mình thật là khổ mà !! Gặp phải một tên lừa đảo, sở khanh… Ahhh !! Đúng rồi, người vi phạm hợp đồng là anh ta mà, mình phải đòi bồi thường, hoặc chí ít thì cũng được nhận lương một tháng chứ. Nhà anh ta giàu chắc sẽ không ki bo thế đâu. Nhưng mà dù sao trước mắt cũng phải tìm một việc khác đã. Haiiiiiz. Đi ngủ trước đã, rồi có chuyện gì thì tính sau !!
Chương 11
- Hôm qua tao mới xin được chỗ làm thêm mới rồi.
- Lại bị đuổi việc rồi à ? - Vân hỏi theo thói quen mỗi khi nghe những câu nói tương tự của nó.
- Cái gì mà đuổi việc, mày không nhớ chuyện tao kể à.
- À, sorry cưng, do nghe câu đó của mày thường xuyên quá đó mà. – Vân cười hiền - Vậy giờ mày làm ở đâu ?
- Một tiệm bánh nhỏ, công việc chắc cũng không vất vả lắm đâu, mà ông chủ quán ở đó handsome lắm.
- Vậy mày xin làm ở đó là vì anh chủ quán đẹp trai hả ?
- Cái gì chứ !?! Tao nói là ông chủ quán mà !! Con điên !!
- Ờ. Vậy thì tốt rồi, lần này mày cố gắng làm việc cho tốt đi.
- Ừa.
- Lại có người cầm hoa tới tặng mày kìa - Vân hất mặt ra phía cửa, Quỳnh cũng nhìn theo, lại là người đưa hoa hôm qua, người đó nói muốn gặp Quỳnh nên mấy đứa bạn trong lớp kêu Quỳnh ra.
Lần này Quỳnh không nghĩ là Vũ tặng nữa bởi vì bó hoa hôm nay y hệt hôm qua.
- Anh ơi !! Cho em hỏi hoa này là ai gửi tới vây ?
- Anh không biết ^^.Anh chỉ có nhiệm vụ đưa hoa thôi.
- Vậy à !?? Cảm ơn anh.
- Không có gì !! - Anh đưa hoa mỉm cười rồi quay đi.
Quỳnh vào lớp trong ánh mắt ngưỡng mộ của không biết bao nhiêu đứa con gái trong lớp nó, con gái mà, bên ngoài thì bàn tán rôm rả vậy thôi, chứ đứa nào không mong có một người sẽ tặng hoa cho mình như vậy.
- Lại là Vũ tặng à ?
- Không phải. Tao hỏi Vũ rồi, không phải cậu ấy tặng Lại là 23 bông hoa nè, sao người đó lại biết tao thích số 23 nhỉ !!
- Không phải Vũ, vậy là ai ta ?! Quỳnh nhà ta cũng có người yêu bí mật nữa. Chậc chậc..
- Đồ tâm thần !!
....
Quỳnh vừa về đến nhà đã thấy Huy ngồi nói chuyện với ba mẹ nó.
- Thưa ba mẹ con mới đi học về.
- Ừ, thay đồ rồi xuống ăn cơm đi con.
- Dạ - Quỳnh trả lời rồi quay lên phòng không quên liếc xéo Huy một cái, còn Huy thì vẫn tươi cười nhìn Quỳnh bỏ lên phòng. Thật sự thì Huy cười rất dễ thương, cái kiểu " nụ cười tỏa nắng" đó không biết đã hớp hông biết bao nhiêu cô gái rồi không biết, Quỳnh thoáng tí nữa đã xiêu lòng với nụ cười đó rồi, mà "xém tí nữa" thôi nha. Còn bây giờ thì nó vẫn giận Huy lắm. Nhưng nhìn nhận một cách công bằng thì Huy chẳng có gì đáng giận cả. Chỉ vì lòng tự trọng cao ngất trời nên Quỳnh mới không thể bỏ qua dễ dàng vậy thôi, mà cũng chẳng có lí do gì để mà đó bỏ qua cho Huy cả.
Quỳnh xuống bếp thì thấy Huy đang phụ với mẹ và chị hai nó dọn chén bát ra ăn cơm, mà cũng chẳng phụ gì chỉ là ngồi sắp mấy cái chén cơm, với mấy đôi đũa ra thôi. Mẹ và chị của Quỳnh thì có vẻ thích Huy lắm, vừa dọn cơm vừa nói chuyện với hắn
- Con Quỳnh nó làm biếng lắm con , ở nhà cô chú chẳng nhờ nó được việc gì, con gái con lứa mà đến nấu mấy món đơn giản cũng không biết, thì làm sao sau này đi lấy chồng được chứ. - Mẹ Quỳnh nói làm cả nhà nó thêm vui vẻ trong bữa cơm. Còn Quỳnh thì chẳng mấy dễ chịu.
- Mẹ !! sao tự nhiên đi nói xấu con gái trước mặt người khác vậy?
- Con gái mắc cỡ rồi kìa - Ba của Quỳnh cười đùa.
- Thì em lo mà học nấu ăn, lo làm việc nhà lần đi, ba mẹ không chọc nữa đâu - Chị Hà lên tiếng.
- Đúng đó - Huy thêm vào.
- Đúng cái gì mà đúng !! - Quỳnh nhăn mặt - Mà tại sao anh cứ đến nhà tôi ăn cơm hoài vậy hả ?
- Nè Quỳnh !! Sao nói với anh vậy con, ba mẹ coi thằng Huy như con cái trong nhà, con ăn nói vậy mà được à. - Mẹ Quỳnh khẽ chau mày.
- Con xin lỗi.
- Không có gì đâu cô chú, chắc em Quỳnh đang giận con chuyện gì đó mà, con nít đứa nào mà chẳng vậy.
- Cái gì mà con nít chứ ? - Quỳnh gân cổ lên định cãi lại
- Lại rồi !! - Mẹ Quỳnh nhăn mặt nhìn nó, thôi ăn cơm đi mọi người.
Quỳnh tức tối, từ khi cái gã Huy kia xuất hiện trong nhà nó thì nó toàn gặp chuyện bực mình.
* * *
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét