Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

TUỔI THƠ DỮ DỘI


TUỔI THƠ DỮ DỘI
Viết bởi: Lê xuân Huy
Lúc: 13:01 ngày 26/11/2012
* * *
Mình hồi bé ngu. Hôm đấy chạy ra chơi với thằng bạn , luống cuống thế nào đập cái uỳnh vào tường, đang định khóc thì có ông hàng xóm, lớn đầu còn đi lừa trẻ con , ông bảo :
-Có đau không, khiếp đầu mày làm bằng gì mà cứng thế , đập một cái mà tí sập cả cái tường này rồi , có khi mày làm siêu nhân được đấy. Mày làm lại cái nữa xem có được siêu nhân ko ?
Mình ngu nghe mấy câu đấy sướng, thích siêu nhân thế là làm liền 2 3 phát chảy cả nước mắt. Mà bố tiên sư cái thằng kia nó còn vỗ tay khen giỏi , làm mình hí hưởng nghĩ quả này sắp bá đạo làm siêu nhân rồi lầm thêm mấy phát nữa. Đệt mợ.
Mà chính ra vẫn khôn hơn thằng bạn mình chán , thấy mình sắp được làm siêu nhân cũng đú, không ai bảo gì đập đầu vào tường liền 5 phát . Nhưng ông kia chắc thấy nó ngu thực sự mặt tái mét không khen được câu nào. Hehe. mà chính ra mình vẫn lời còn được khen 1 tí.
Hồi bé, bà nội nuôi một đàn gà con con. Mà cứ thấy con nào đang chân co chân duỗi, 2 mắt nhắm nghiền là nghĩ: "Nó bị dù đấy, phải giết nó đi, không lây ra cả đàn."Thế là rủ thêm thằng em họ, một đứa lùa lấy lùa để con gà vào chuồng, đứa kia rình sẵn ở cửa chuồng gà, sập cửa chuồng lại, kẹp cổ con gà.
Con gà tắc thở mà chết. Rồi hì hục đem nó đi chôn ở gốc cây mơ. Chôn xong, vào nhà, bắc ghế với lên bàn thờ, lấy trộm mấy nén hương.Hai anh em quỳ trước mộ con gà, thắp hương khấn vái xì xụp xong rồi ngồi than ngắn thở dài thương nó ốm bệnh.
Hồi nhỏ lấy nước mắm, dầu ăn, muối, mì chính, trộn loạn lên, hút vô ống tiêm, tiêm vô con chuột bẫy được, được 15 giây nó giẫy giẫy chết tức thì. Mai lên hỏi cô giáo sinh học xem đó có phải là đã pha chế đựơc độc dược không, bị cô chửi té tát tội nghịch bẩn.
Hồi 7 tuổi có biết ngoại tình là cái gì đâu cơ chứ, nhìn thấy nhà hàng xóm có bà đó mặc coócxê, có cái ông nào đang ngồi dí đầu vô hít hít, mềnh chạy khắp xóm kể nguyên những gì mắt thấy tai nghe. Sau đó nhà bả tan đàn xẻ nghé, còn mềnh bị OBZ tẩn cho 1 trận tơi tả
Hồi xưa mất điện, toàn bắt con gà trống, cầm hai chân nó, đập đầu nó vô gốc cây, nó đau nó vẫy cánh phành phạch, mát phê lòi. Đâu được chục lần nó chết nghỏe, còn mềnh lại bị đánh đòn te tua
Bữa xưa, có lần tết đến, chúng mình lấy pháo cắm vô bãi phân trâu, nối ngòi pháo dài vô trong bụi rậm, nhè con gái ng ta đi qua châm ngòi nổ, phân bắn tung tóe vào người. Cười chảy cả nước mắt.
Hồi xưa nhà mềnh ở tập thể, mềnh với mấy đứa toàn lấy quần chíp của mấy cô trẻ trẻ phơi ở ngoài, rồi lấy màu chì vẽ lăng nhăng lên đó, xong lại treo phơi lại. Mãi tuần sau mới phát hiện ra tụi mềnh, mách ba mẹ, xong lại bị đánh tời bời.
Hồi lớp 9, bố mềnh mang về con chó Nhật đẹp lắm. Con này rất đểu, có đồ ăn ngon mềnh toàn phải nhường nó. Mà sờ vô người nó thì nó nhe răng ra, chỉ có bố mình là nó mừng quýnh. Bực mình cái con nịnh hót này, anh em mềnh bày mưu, trận cổ cho uống hơn nửa cốc rượu trắng, lúc sau bố mềnh về, bố mềnh đưa tay ra vuốt ve nó, nó tợp cho phát chảy cả máu ( chắc do phê rượu nên ko nhận ra là bố mềnh =)). RỒi cái, mềnh với ông em bơm vào,bảo nó chắc là dại, thế là bố mềnh tống khứ luôn cho ông bác, mà nhà ông bác toàn nuôi lợn nên về đó phải ăn cám thay cơm suốt, cho mày thành lợn luôn.
Hồi đó, người lớn xxx với nhau xong toàn vứt cabốt (tên sơ sinh của bao cao su) ra đầu khu, trẻ con chả biết gì, thấy cái bong bóng, thổi lên dài ra, màu trắng mà da nó dai gấp mấy lần bóng bay thường, nên thích lắm, toàn thi nhau thổi lên thi xem nó dài ra được bao nhiêu. Rồi khi nó nổ thì anh em lại lấy cái chun cao su ra chơi, cứ mỗi cái chun đó đổi được hai cái chun thường. Lớn lên hiểu ra mới thấy ghê vãi.
Hồi học lớp 8, hay ăn qùa vặt lắm, mà ngay cổng trường có hàng quà vặt, nhà nó độc quyền do quen với hiệu trưởng nên bán đắt lòi, lại hay quát mắng khách. Mình ức lắm, vợ chồng nhà nó có thằng cu đâu hơn 1 năm, đang ẵm ngửa. Một bữa mình với thằng bạn đi vô mua táo đứng ăn, thằng bạn 1 tay cầm táo, một tay cầm bát muối ớt, còn mình thì yêu trẻ con nên 1 tay cầm táo, 1 tay bế thằng cu con của vợ chồng bán quà vặt.
Thằng bé thì cởi truồng, mình cứ bế nó rập rình, lúc lên cao lúc xuống thấp thì vô tình chấm chim nó vô bát muối ớt. Làm thế được gần chục cái thì trống vào học. Ngày mai hàng quà vặt đóng cửa, nghe đâu vợ chồng nó đem con đi khám bìu vì viêm nhiễm gì đấy
Hồi đó học lớp 10 rồi, thấy mấy thằng lớp trên đẹp trai nghịch bỏ mẹ, toàn trượt cầu thang. Mình vốn vô danh, ghét mấy đưa đó, thế là bữa nọ bày mưu cho chúng nó nhục một bữa. Mình đến sớm, mang ít mắm tôm chấm chấm lên tay vịn cầu thang. Kk. lúc sau giờ ra chơi, ba bốn thằng thi nhau trượt, đũng quần sặc mùi mắm tôm như mùi ... chết cmcm đi =)).
Lên lớp 11, mình cũng thuộc thành phần bất hảo của trường, thế là bị đứng bảng suốt. Mình ức lắm, mình nghĩ ra cách chơi lại bà hiệu phó từ đó, mỗi khi lấy đựơc vé gửi xe đạp, mình lại bứt một sợi tóc, tuốt cho nó quăn đi, dán vô mặt sau vé gửi xe, ghi vô đó "Lông *** cô hiệu phó", cứ thế tầm 1 tháng sau, cô hiệu phó cứ đi trong trường là bị bọn hs nó nhìn bịt mồm cười. Mãi mới điều tra ra, nhưng éo biết ai là thủ phạm. keke.
* * *

NẾU CÓ KIẾP SAU, TÔI MUỐN LÀM CON TRAI


NẾU CÓ KIẾP SAU, TÔI MUỐN LÀM CON TRAI
Viết bởi: Lê xuân Huy
Lúc: 21:01 ngày 28/10/2012
* * *
Nhà có hai anh em, anh hai là con cả, và dĩ nhiên, tôi là con út. Ba thương anh hai dữ lắm, ba bảo anh
là cháu đích tôn của ông bà nội, là người sau này sẽ
nối dõi, thừa kế tông đường. Ngày má sinh anh hai
ra, nghe đâu người ta bảo, ba mổ nguyên con heo
nái nửa tạ đem đi quay rồi phân phát cho cả làng.
Ba thích chơi trội như thế dù chỉ dám chơi trội một lần rồi chìm nghỉm. Mà điển hình của cuộc
chìm nghỉm ấy chính là tôi. Ngày má sinh tôi ra,
mặt ba méo xệch, mắt ba rã rời. Nghe đâu người ta
bảo, một dĩa xôi để cúng ông bà cũng không buồn
nấu. Chả là ba đã có anh hai rồi, ba đâu cần thêm
một đứa con gái mà biết chắc chắn rằng sau này lớn lên nó sẽ bỏ ba má để theo chồng như tôi nữa.
Ba bảo tôi là kết quả của một lần sơ suất khi ba
say xỉn hay nói theo cách bóng bẩy mà không phô
trương, người ta gọi đó là hậu quả của việc sinh đẻ
không có kế hoạch. Từ dạo ấy trở đi, mỗi lần đi
làm rồi đi nhậu về ba thường ẵm hai anh em đặt lên cái đùi xương xóc, đen sạm của mình mà nói
nghêu ngao: "Thằng Đậu, mày là con trai trưởng thì
phải ráng học thật giỏi, thi vào trường nào đậu
ngay trường đó để sau này ba mày được nở mày nở
mặt nghen con! Còn con Na, mày chỉ cần ăn khỏe,
sống khỏe, đừng bệnh tật, đừng đau ốm, sau này lớn lên tìm được thằng rể ưng ý tao gả quách đi là
xong!". Ba vừa nói vừa đưa cái miệng nồng nặc mùi
rượu ghé sát vào tai hai đứa. Lúc đó, dù không
biết gì, tôi cũng làm bộ ra vẻ gật gù, hệt như những
đứa trẻ lên ba lên bốn khác vẫn thường hay gật
gật khi nghe ba mẹ chúng nói dù thực sự chả biết họ đang nói cái quái gì. Sự khác biệt giữa con nít
và người lớn, có chăng là bắt đầu từ những cái gật
gật như thế....
----------------------------------------------
Ngày anh hai vào lớp một tôi cũng được lon ton đi mẫu giáo. Thương anh hai, sợ ảnh học không bằng
bạn bằng bè, ba bỏ công lên huyện thuê một ông
thầy biết nói tiếng Tây về tận nhà dạy kèm. Tiền
thuê thầy một tháng năm trăm ngàn, lại còn cơm
nước, tiền công cán mỗi ngày lên rước ổng đi rồi
chở ổng về, tính hết cũng ngóp nghép cũng gần triệu bạc. Chẳng biết ba lấy đâu ra nhiều tiền mà
cho anh học đến thế, chỉ biết mỗi chiều đi mẫu
giáo về, chạy qua cánh đồng nứt nẻ chân chim,
người ta về hết mà tôi vẫn thấy ba má người cày
người cấy, làm quần quật không khác gì hai con
trâu lầm lũi.... Mấy bữa, tôi buồn không thèm đi học. Hỏi sao? Lên lớp chán thí mồ, có mỗi bài "Bé bé bồng bông"
mà cô giáo cứ dạy đi dạy lại mãi trong khi tôi thì
đã thuộc làu làu đến tận cái bài gì mà "đi tìm lá
diêu bông cho em..." mà mỗi lúc ra chơi tôi vẫn
thường thấy cô hay ngồi lẩm nhẩm hát một mình.
Vậy là tôi quyết định ở nhà, quyết định xin ba cho theo học tiếng Tây cùng anh hai. Ba bảo, anh hai
cần được yên tĩnh để chú tâm học cùng thầy, mày
vào đó chỉ thêm quấy phá. Tôi hụt hẫng năm giây,
buồn thêm năm giây nữa. Nhưng rồi tôi bất giác
cười một cách bí hiểm. Và tôi phát hiện ra có một
trò khác còn hay ho hơn cả cái trò vào học cùng anh hai nhiều. Tôi chạy ra góc hè sau nhà, nơi có
khung cửa sổ trổ từ phòng anh hai, và bắt đầu kê
cái ghế đứng rón rén dòm ông thầy dạy mà học
lỏm. Tôi dần dà thích thú với cái trò học lỏm này
khi phát hiện ra những điều thú vị như, trong tiếng
Tây, người ta chỉ dùng một cách xưng hô là "I" và "You" chứ không có nhiều cách gọi lùm xùm, rắc
rối kiểu "tao, mày, cô, cậu, thằng đó, con đó, hoặc
bạn này, bạn nọ..." như trong tiếng Việt. Vậy là ngày
mai, nếu gặp thằng Đẹt, cái thằng mà tôi ghét nhất
xóm vì chuyên gia nói tục, chửi thề (mà thực ra
còn một nguyên do khác là tại nó hay chê tôi lùn và xấu) thì tôi có thể chạy lại vỗ vào vai nó mà nói
rằng "Hey, you!". Thằng Đẹt sẽ quay sang thắc mắc
hỏi, mày đang nói cái gì đó Na. Còn tôi sẽ ậm ờ bảo,
à, trong tiếng Anh, khi tao nói "Hey, you!" thì có
nghĩa là "Ô, chào anh bạn!". Thằng Đẹt chắc chắn
thích thú lắm vì không hiểu sao hôm nay tôi lại ngoan hiền đến thế, còn tôi lại bụm miệng cười
khúc khích vì câu đó cũng có nghĩa là "Ô, thằng
mất dạy!". Cuộc chơi sẽ cứ thế kéo dài mãi nếu
không có một ngày tôi bỗng dưng nhận ra, cái việc
đứng thập thà thập thò lén lút học lỏm qua khung
cửa sổ thật là nhục nhã và tại sao chỉ có anh hai mới được học nhiều còn tôi thì lại không. Tôi bắt
đầu thấy ghét anh hai từ dạo đó...
----------------------------------------------
Dù nghĩ con gái không cần học nhiều, má vẫn cho tôi đi học, chí ít là đến hết cấp hai. Má bảo, con
gái cũng cần cái chữ, đừng như má, đi ra chợ mua
chai dầu gội đầu cho ba mà thấy người ta bày biện
đủ thứ chai bắt mắt, cuối cùng cầm nhầm về chai
dung dịch vệ sinh phụ nữ. Ba cứ thế sẽ đổ mãi chai
dung dịch vệ sinh lên đầu mà gội vì nó cũng tạo bọt, cũng có mùi thơm không khác gì chai dầu bồ
kết đã hết dạo trước nếu một hôm anh hai không
tình cờ phát hiện và đọc những dòng chữ ghi trên
thân chai cho má nghe....Ngày tốt nghiệp lớp 9, tôi
ngồi ôm cái bằng học sinh giỏi mà khóc nức nở. Là
nếu như những đứa con gái nhà khá giả khác trong xóm, tụi nó sẽ được tiếp tục học lên cao, được mặc
áo dài chạy tung tăng khắp làng hoặc chí ít cũng
được như anh hai, mang tiếng hàng ngày đạp xe lên
huyện đi học, nghe oách thí mồ. Chở tôi về trên con
đường phẳng lặng, nghe tiếng than nức nở phát ra
từ thân hình nặng một tấn u hoài và trận khóc rên rỉ hao phí gần cả lít nước mắt, anh hai cất lời an
ủi: "Đi học chán lắm, có gì đâu mà thích. Anh mà bỏ
được là anh bỏ rồi!"Anh hai vừa dứt lời tôi đã nhảy
cẫng xuống xe la hét: "Anh thì sướng rồi, bao
nhiều tiền bạc cái gì ba mẹ cũng đầu tư cho, còn
em có mỗi cái ước mơ giản đị là được đi học mà cũng không được đây này. Nếu thấy chán thì anh
cứ việc nghỉ học đi, để em thay anh đi học!"Tôi nói
thế rồi chạy đi với cái mặt giàn giụa nước mắt pha
lẫn nước mũi, và tự thề với lòng là, nếu kiếp sau
có sinh ra lần nữa, tôi chắc chắn phải làm con trai
thì mới chịu....
----------------------------------------------
Những ngày nghỉ học tôi ở nhà phụ má làm đồng. Mỗi buổi sáng bước ra đường, thấy mấy đứa con
gái mặc chiếc áo dài đạp xe đi trên đê, lòng tôi bất
giác buồn rười rượi. Tôi bắt đầu ít nói chuyện với
cả nhà, với má, với ba và với cả anh hai. Tôi nhận ra
hình như tôi chẳng thuộc về thế giới của họ. Đơn
giản, má là người phụ nữ suốt ngày chịu an phận với việc làm một bà vợ thờ chồng, không dám cãi
chồng nửa tiếng. Đơn giản, ba là người đàn ông
suốt ngày quần quật không ngơi nghỉ ngoài đồng
chỉ mong sao thằng con trai độc nhất của mình
được ăn học đến nơi đến chốn, sau này nở mày nở
mặt với thiên hạ. Đơn giản, anh hai là đứa con trai suốt ngày chỉ biết chạy xe đi học rồi chạy xe về
nhà, cơm ăn nước uống sẽ có người đưa rót tận nơi.
Còn tôi, tôi lọt thỏm đâu, ở một góc nào trong
khoảng trống giữa ba người họ? Tôi chẳng trả lời
được, chỉ biết là dù có cố gắng đến cỡ nào, dù có
cầm tấm bằng giỏi về nhà khoe trước mặt ba má thì họ tôi vẫn coi tôi là một đứa con gái, có học
nhiều cũng chả giúp ích gì được cho gia đình...Bữa
nọ đang ngồi trên đê ngắm mấy con diều bay cao
tít, tôi nghe tiếng thằng Đẹt trong xóm chạy ra hớt
hải "Anh mày bị xe đụng đang nằm trên bệnh viện
huyện đó Na!". Tôi tất tả lao đi, cái môi mấp máy chả biết đang cười hay mếu. Đến nơi, đã thấy ba
mẹ sụt sùi bên giường bệnh. Tôi luôn là người đến
trễ và biết sự việc sau cùng như thế. Suốt một tháng trời anh hai nằm viện, tôi thay ảnh chép bài tập ở lớp giùm. Mệt mà vui, vì chí ít tôi
lại được sờ mó vào sách vở thêm lần nữa. Tự dưng
tôi thấy nên cảm ơn cái việc anh hai nằm viện quá.
Nhưng ý nghĩ đó chỉ loáng qua trong đầu một phút
thôi rồi vụt tắt vì tôi chợt nhận ra, chả có đứa em
nào lại đi mong anh trai của mình nằm viện cả.Ngày anh hai xuất viện, ba má mổ heo cúng viếng ông bà.
Khi tất cả còn bận xôm tụ với mâm xôi chén rượu
thì người ta bỗng nghe tiếng la thất thanh phát ra
từ phòng kế cạnh. Ba má chạy vào, thấy đứa con
trai đang nằm ôm cái cái đầu vật vã bên chồng
sách vở. Bác sĩ bảo, có thể đó là di chứng để lại sau khi đầu anh hai bị va mạnh xuống đường trong
vụ đụng xe. Ông ấy còn khuyên, nếu được thì nên
để anh hai thư giãn, đừng bắt anh ấy học. Thần
kinh căng thẳng sẽ làm bệnh của anh hai nặng hơn.
Ai nấy rụng rời. Giấc mơ đứa con trai độc nhất
thi đỗ khoa cử coi như tan thành mây khói....
----------------------------------------------
Mấy dạo đi làm đồng về, tôi thường thấy ba hay ngồi ôm chai rượu đế gật gà trước hiên. Tôi không
buồn hỏi, chỉ biết rằng nỗi đau đứa con trai không
thể tiếp tục theo học đang từng ngày giết dần
giết mòn con người ông ấy. Những con người trong
ngôi nhà ba gian lợp mái ngói cũ kỹ vốn đã ít nói
giờ lại càng trở nên ít nói hơn. Có chăng là lâu lâu, nghe tiếng la thất thanh bật ra từ phòng anh hai,
cả ba cái xác vô hồn mới nháo nhác chạy lại hỏi
nhau rồi đi tìm thuốc cho anh hai uống. Một buổi chiều rũ rượi, anh hai chạy đến dúi vào tay tôi mấy quyển sách, đôi mắt tỏ vẻ cầu khẩn:
"Anh hết học được rồi, bé Na học thay anh nhé!".
Tôi mơ hồ chưa hiểu gì thì má bước ra chìa cho cái
áo dài mới cóng: "Má nghĩ rồi, dù gì con cũng thích
đi học, thôi thì giờ anh hai con bệnh không học được
nữa, con thay anh hai con đi học vậy. Con thua anh hai có một tuổi, sách vở của anh hai cứ giữ lại sau
này dùng, thiếu cái gì ba má mua thêm!". Tôi không
biết nên cười hay nên vui ngay lúc đó, vì rằng được
trở lại trường là niềm ao ước bấy lâu nhưng ấy
cũng là lúc tôi nhận ra, khi tất cả niềm hi vọng cho
đứa con trai bị dập tắt thì người ta mới chịu chấp nhận đầu tư cho đứa con gái còn lại. Tôi rớt nước
mắt, quay nhìn người cha đang cầm chai rượu kế
cạnh, chẳng biết ông ấy đã nghĩ gì mà bằng lòng
nghe lời mẹ cho tôi đi học.... Tôi trở lại trường. Nếu như là ngày này năm trước lòng tôi sẽ mơn man lắm vì những ước mơ còn đang
đẹp thì giờ cảm giác niềm vui đó đã vơi đi một nửa.
Những buổi sáng cùng mấy đứa con gái khác trong
xóm đạp xe qua con đê đi học, tôi ngoái nhìn thấy
anh hai vác cuốc ra đồng. Cũng chẳng có gì, chỉ là
một sự hoán đổi vị trí, tôi bây giờ mang trong mình trọng trách học còn anh hai lại làm công việc mà
trước đây tôi từng làm. Mấy bữa đi học về, tôi
thấy anh hai ngồi trầy trật với cái chân chảy máu.
Má bảo, khổ, cái thằng cả đời chưa cầm cuốc nên
giờ ra đồng cứ cuốc trúng chân mãi. Tôi dợn lòng,
thấy bùi ngùi một chút.
----------------------------------------------
Thời gian thấm thoát trôi, tôi thi đậu vào trường đại học với số điểm cao ngất nghểu. Ngày nhận
được tin, ba má mừng dữ lắm, cũng mổ heo cúng
điếu ông bà dù lòng có hơi nghẹn ngào một chút
"giá mà thằng Đậu nó được vầy thì hay biết
mấy!"...Tôi thở dài, bắt gặp bóng anh hai đứng thẩn
thờ sau cánh cửa, đôi mắt đượm chút u buồn. Rồi như phát hiện ra tôi đang nhìn chằm chằm, anh
chuyển ngay sang điệu cười *** nẻ "Bé Na của anh
giỏi quá!". Tôi nhếch mép, việc gì mà con người ta
cứ tỏ ra gượng gạo đến vậy, anh hai là vì bị bệnh
nên bất đắc dĩ mới nhường cơ hội cho tôi đi học, ba
má là vì thấy thằng con trai không làm ra trò trống nên bất đắc dĩ mới lấy tôi làm niềm vui thế
chỗ. Cuộc đời này rút cuộc tôi sẽ trở thành kẻ thế
chỗ cho những ai nữa? Tôi không buồn nghĩ, cũng
không buồn tìm câu trả lời, lẳng lặng quay vào gói
ghém đồ đạc chuẩn bị rời xa mảnh đất cằn cỗi lên
thành phố học. Ngày tiễn tôi ra bến xe, anh hai dặn đủ thứ, nào là nhớ giữ gìn sức khỏe, nào là nhớ viết
thư về cho ba má, nào là thiếu gì thì cứ nói anh hai
sẽ gửi lên và cũng không quên dặn một câu quen
thuộc như ba năm về trước anh hay nói "Nhớ thay
anh học tốt nghen!". Tôi gật gật cười gượng mấy
cái rồi nhảy tót lên chiếc xe tốc hành nồng nặc mùi xăng khói. Mà đến bao giờ thì người ta mới
chịu thừa nhận rằng, một đứa con gái cũng được
quyền làm những thứ mà anh trai nó đã làm chứ
không phải "tại vì anh mày bệnh nên mới cho mày đi
học" hoặc là "giúp anh", "thay anh" học tốt như
những lời mà ba con người trong căn nhà nhỏ của tôi vẫn thường thốt lên?
----------------------------------------------
Suốt bốn năm học đại học, tôi hiếm khi về nhà cũng không nhận bất kì trợ cấp nào của ba mẹ. Dù
phải sống túng thiếu, dù phải làm ngày làm đêm
để có đủ tiền học chứ tôi nhất quyết không bao
giờ mở miệng cầu cứu. Tôi muốn những người nhà
của tôi thấy rằng, một đứa con gái thì không hề
kém cỏi như họ nghĩ. Mà tôi nghe đâu, kể từ ngày tôi lên thành phố học, anh hai cũng bỏ nghiệp ruộng
đồng xin theo mấy ông bạn cùng xóm lên thành phố
làm nghề phụ hồ. Nghe là nghe để biết vậy thôi chớ
tôi cũng chẳng muốn quan tâm làm gì. Thi thoảng
anh hai có ghé thăm, nhưng chỉ chào hỏi được mấy
câu rồi tôi viện cớ bận học tiễn ảnh về. Ngày tốt nghiệp, tôi cầm tấm bằng giỏi mặt vênh vao trở lại làng. Mà lạ thay, bước vào nhà bỗng
thấy nhà lặng tịch. Tôi chạy lăng quăng khắp xóm
tìm ba má. Người ta bảo họ đi họ đi ra phía nghĩa
trang ngoài xóm Cồn. Tôi thất thểu chạy theo, đến
nơi đã thấy hai cái bóng người quen thuộc đang
quỳ gối trước nấm mồ còn chưa phai mùi đất mới. Một ông ăn mặc bảnh bao đứng cạnh vừa đặt vòng hoa trắng lên nấm mồ vừa khóc thút thít: "Tội
nghiệp cái thằng, nó phụ hồ giỏi lắm, tính toán,
thiết kế công trình cũng giỏi nữa. Thấy nó giỏi nên
cho nó chuyển qua đứng chỉ đạo công trình. Ai
dè..."Mãi đến lúc ấy tôi mới phát hiện ra, người
nằm dưới nấm mồ kia không ai khác chính là anh hai và lý do ảnh ra đi là vì vụ sập giàn giáo. Tôi
lặng người một lúc, lần này tôi lại là người đến trễ,
là kẻ biết sau cùng. Tôi nghe đâu đó tiếng gầm rú
của hai con người đang quỳ trước mộ vẳng lên phía
trời xanh rồi dội lại vào tai tôi đau thắt. Giá mà
còn đủ sức, tôi nghĩ họ cũng sẽ tự đào thêm hai cái mồ để được nằm cạnh thằng con trai quý hóa. Mà
lạ thay, họ không còn nhớ đến tôi, dù tôi đang đứng
ở đó, mang trong mình dòng máu của họ...
----------------------------------------------
Hết đám tang anh, tôi lên lại thành phố xin việc. Tình cờ gặp lại người bạn cũ cùng làm phụ hồ
chung với anh hai. Anh bạn đem đưa tôi một cái
thùng lằng nhằng những thứ nặng trịch gì đó bên
trong, bảo là, của thằng Đậu, vứt đi thì tiếc mà giữ
lại thì chẳng để làm gì nên đem trả tôi. Tôi mở ra,
mắt tròn xoe khi thấy cái thùng toàn sách là sách rồi ngước lên hỏi lại anh bạn xem có nhầm lẫn gì
chăng, vì kể từ ngày bị đụng xe, đầu óc anh hai hay
đau dữ dội đâu dám đọc mấy thứ sách toán học
phức tạp này. Anh bạn cười khì, có thấy nó đau ốm
gì đâu, ban ngày nó đi làm, tối về cứ thấy nó ôm
đống sách này ra đọc mê mẩn còn bảo là toán học có nhiều thứ thú vị lắm. Tôi nhìn kĩ lại đống sách thêm một lần nữa và bần thần khi phát hiện ra đấy là đống sách luyện thi
đại học mà lúc thi đậu tôi đã vứt lại ở quê nhà
không mang theo. Té ra là, anh hai không hề mắc
căn bệnh đau đầu nào hết. Chỉ vì để nhường cái
quyền được đi học lại cho tôi mà ảnh đã giả vờ
bệnh như thế. Té ra là, trong một lần nào đó, khi chở tôi về trên con đê, nghe tôi bảo anh hai nghỉ
học đi để tôi được đi học thay ảnh, anh hai đã đau
đớn quyết định nghỉ học giúp tôi thực hiện ước mơ
của mình. Trách chi mấy dạo tiễn tôi đi, anh hay
dặn "Ráng thay anh học tốt nghen!". Tôi bàng hoàng,
sẽ còn bao nhiêu cái "té ra là" như thế mà tôi chưa biết được về anh hai nữa. Tôi hay oán cuộc đời
rằng tại sao mình luôn là người đến trễ, là kẻ biết
mọi thứ sau cùng nhưng rõ ràng tôi có cơ hội biết
trước sự việc mà chẳng chịu để ý đấy thôi... Tôi chạy đi trong vô định, chưa bao giờ gọi tên anh thống thiết như vậy. Giá mà, con người ta có thể
làm lại điều gì đó trong quá khứ dù chỉ một lần,
lúc ấy, ắt hẳn tôi sẽ tìm gặp anh hai và nói với ảnh
rằng "Anh hai à, đừng bao giờ bắt em phải thay anh
làm bất cứ điều gì nghen!"...
* * *

~*~___NGƯỜI CON GÁI ĐÓ SẼ YÊU ANH ĐẾN CUỐI ĐỜI, NHƯNG EM THÌ KO PHẢI___~*~ 2


~*~___NGƯỜI CON GÁI ĐÓ SẼ YÊU ANH ĐẾN CUỐI ĐỜI, NHƯNG EM THÌ KO PHẢI___~*~ 2
Viết bởi: Lê xuân Huy
Lúc: 17:40 ngày 09/11/2012
* * *
Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng :
- Hương này… Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời…
- Tớ…
- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc 2 bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa…Được không?
Nói rồi, Lan kéo tay "Anh" đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó :
- Hương à…Em sao thế?
Hương òa khóc, nức nở, không thành tiếng. Minh cuống cuồng an ủi :
- Thôi…đừng…Ngoan nào…Đừng khóc…
Hương gục vào vai Minh, nước mắt ướt đẫm áo. "Anh" liếc qua nó, ái ngại, nhưng rồi lại quay đi, rất nhanh…
Buổi đi chơi với Minh đang vui vẻ, bỗng sự xuất hiện của "Anh" làm tất cả như tan thành mây khói. Hương trở lại với trạng thái thất thần như thường có. Khuôn mặt nó lại lầm lì, xám xịt. Minh rụt rè đề nghị :
- Về nhé?
- Vâng – Hương đáp nhẹ như gió.
+++
Hương ghét màn đêm. Nó làm Hương nhớ đến "Anh" khủng khiếp! Bốn bức tường vây quanh Hương âm thầm nhìn nó khóc. Không biết Hương đã hết bao nhiêu nước mắt vì "Anh". Hương bày la liệt trên giường những kỉ niệm : là con mèo bông "Anh" tặng hôm Noel, là nhẫn đôi hiện "Anh" cầm một chiếc, là tấm thiệp xinh xắn tự tay "Anh" làm ngày sinh nhật, là những bức ảnh hai đứa chụp chung, nụ cười "Anh" ngập tràn hạnh phúc…Hương sẽ vứt hết, đốt hết, nó thề! Nhưng…phải qua đêm nay. Nó mệt nhoài, thiếp đi trong quá khứ, bên tai còn vang lên những giai điệu trầm ấm :
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên
Những im ắng trong đêm, những khoảng vắng đọng lại trong em…
Về với những cơn mưa thật buồn lắng đọng lại không quên
Về với gió mây, đưa những cảm xúc theo cỏ cây
Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến
Về những kí ức ngọt ngào cả anh và em không bao giờ quên
Nắng vương nhẹ vào tóc em cuốn theo xúc cảm nơi anh
Để cho tâm hồn bay theo làn gió lên từng áng mây của trời xanh…"
Nhiều ngày sau, Hương sống như một cái bóng. Tan học là về thẳng nhà, không la cà quán xá, không đến cả thư viện. Nó lao đầu vào học cho quên hết sự đời. Nó khép kín hơn bao giờ hết. Lẳng lặng và u uất, hầu như không muốn tiếp xúc với bất cứ người nào. Đôi khi, nó trộm nghĩ đến cái chết…
Một ngày nọ, trong lúc dọn phòng, Hương phát hiện con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ..! Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững. Lồng ngực Hương đau nhói. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, Hương bật dật, chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Nắng chiều vẫn gay gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Hương xồng xộc lao vào thư viện, lướt mắt qua chỗ ngồi quen thuộc, nó vui mừng :
- Minh!
Minh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương, nó mỉm cười không hề ngạc nhiên :
- Chào cô gái!
- Hôm nào anh cũng đến đây à? – Hương bước vào, thắc mắc.
- Ừ, hôm nào anh cũng đợi em…
Lặng yên một lát, Hương lên tiếng :
- Em nghĩ kĩ rồi Minh ạ, từ nay em sẽ sống khác. Em sẽ…trả thù, anh dạy em đi…!
- Em còn giữ con lật đật không? – Minh hỏi.
- Có – Hương hớn hở chìa con lật đật đang cầm trên tay ra – Chính vì nó mà em mới hiểu được vấn đề đấy!
- Tốt!
Hương ngồi xuống bên cạnh Minh, nó đưa mắt chờ đợi.
- Em muốn…viết lại cuộc đời mình không?
- Là thế nào hả anh? – Hương nghiêng nghiêng đầu.
- Nghĩa là, viết một câu chuyện về chính em ấy. Về những vấp ngã, và cách em đứng dậy đầy kiêu hãnh?
- Em dốt vắn lắm…- Hương xị mặt.
- Ồ không – Minh xua tay – Đừng nghĩ đến cách hành văn, hãy viết bằng cảm xúc, như là em đang viết Nhật kí ấy. Có lẽ cách này không giúp em quên được hoàn toàn, nhưng sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều…
- Vâng!
Hương nhoẻn miệng.
- À mà, em quên mất. Cho em số điện thoại của anh đi…
+++
Mấy ngày hôm nay, tinh thần Hương đã có bước tiến triển rõ rệt. Nó không còn vác bộ mặt đưa đám tới lớp, lại xà vào buôn chuyện tưng bừng với mấy con vịt bàn dưới. Đêm đến, lạch cạch bàn phím online chat chit với Minh. Minh toàn làm nó bất ngờ, vui vẻ. Một lần, Minh hỏi nó :
- Hương này…
- Dạ?
- Em yêu anh không? Hehe…
- Không! – Hương lém lỉnh.
- Không yêu anh thì…chó nó yêu…
- Á à ! Thế thì em nghĩ trên đời này cũng khá nhiều chó đấy!
- Đâu – Minh toe toát – Ý anh là, em không yêu anh thì…chó nó yêu anh
- Hahahahahahahaha…
Hương cười nghiêng ngả. Lâu rồi nó mới vui như thế.
Hằng ngày, cứ đều đặn, 5h Hương có mặt ở thư viện đợi Minh. Minh sẽ đến cùng ôn bài với Hương, giúp nó giải quyết những bài toán khó chỉ trong vài phút. Và chỗ ngồi bên cửa sổ đóng kín quen thuộc là nơi không hề thay đổi. Có lần, Minh thắc mắc :
- Sao lúc nào em cũng chọn chỗ ngồi này vậy? Nó có gì đặc biệt à?
Hương ngẩn ngơ suy nghĩ mãi, hồi lâu, nó bảo :
- Vì đây là nơi…nắng không đến…
Minh thở dài ngán ngẩm :
- Em sống trong bóng tối quen rồi à?
- Vâng ạ.
- Kiểu gì cũng có ngày anh phải mang em phơi bày ra anh sáng.
- Đố anh đấy.
- Đừng có thách nhà nghèo mút tay…
- Tởm quá đấy Minh ạ…!
Hương cười ngặt nghẽo. Thời gian khiến nó và Minh trở nên gần nhau hơn, không còn khoảng cách. Minh vừa là anh, vừa là bạn, vừa là trung tâm tư vấn, vừa là cái gì đó đối với Hương, rất khác biệt…
+++
2 tháng sau, sát cái ngày cả Hương và Minh đều phải chuẩn bị cho kì thi đại học cam go, Hương gọi điện rủ rê :
- Minh Minh! Đi cafe không anh?
- Em đừng gọi anh là Minh Minh….Nghe điêu lắm.
- Kệ em! Thế anh có đi không?
- Có.
- Có thì luôn và ngay đi chứ lại.
Lại một chiều đầy nắng đầy nắng…Quên nói rằng, Hương đã không còn sợ nắng…chẳng biết tự khi nào nữa. Có hôm, nó còn đứng bên cửa sổ, đưa bàn tay nhỏ xinh hứng lấy ánh nắng nhạt nhòa, nheo mắt ngắm nhìn những hạt bụi li ti đang chuyển động vội vàng trong không khí. Hương vẫn trung thành với Rex Cafe từ ngày còn yêu "Anh", đến bây giờ nó cũng không có ý định thay đổi "địa bàn hoạt động". Minh ra quầy gọi đồ uống, Hương ngồi trên ghế, đầu lắc lắc theo tiếng nhạc, hồn nhiên như cách đây vài tháng. Bỗng, một bàn tay rụt rè đặt lên vai nó. Hương quay lại, ngỡ ngàng :
- "Anh"..?!!
Hương đứng phắt dậy, nhìn anh dò xét. Anh cúi đầu, nói nhỏ :
- Hương…anh xin lỗi…
Nó kinh ngạc. Trái tim như bắn ra khỏi lồng ngực.
- Anh biết anh sai rồi. Rời bỏ người yêu mình để đến với người mình thích…quả là một quyết định hết sức nông nổi, thiếu chín chắn. Anh biết em đã rất buồn, anh biết em vẫn còn….yêu anh…Anh đã đọc những gì em viết trên blog cách đây vài ngày…Và…Em có thể cho anh một cơ hội nữa, được không?
Tai Hương như ù đi. Nó vẫn nhìn anh trân trối, đôi mi run rẩy. Đúng lúc ấy. Minh quay lại bàn, Minh ngơ ngác, cảm giác như mình là người thừa trong cuộc đối thoại này, nó định bụng sẽ đi ra ngoài cho hai người nói chuyện. Hương chợt bừng tỉnh, nó hít vào một hơi thật sâu, thở ra cũng thật mạnh :
- Anh ạ…Có lẽ nên giới thiệu với anh, những dòng anh mới đọc trên blog em, thực ra chỉ là một câu chuyện, em sáng tác. Nhân vật nam chính có vẻ giống anh…Nhưng, nhân vật nữ chính, yêu anh ta đến suốt đời, thì không phải em, anh ạ…- Rồi Hương quay sang nắm nhẹ bàn tay Minh – Và anh biết đấy… Đây là bạn – trai – mới của em!
Hương nhấn mạnh từng tiếng một, nó siết chặt tay Minh hơn. "Anh" ngạc nhiên hết sức, "Anh" lắp bắp :
- Hương…Anh biết em cố tình làm thế này để khiến anh phải dằn vặt…Anh đã hối hận rồi mà…
- Anh không hiểu à? – Hương châm chọc – Đáng lẽ em không thể xóa đi hình ảnh của anh nhanh đến thế. Nhưng anh thử nghĩ mà xem, lúc em tuyệt vọng, em cần anh biết bao, thì anh đã ở đâu nào? À ừm…Cả Hoàng Lan người yêu bé nhỏ của anh nữa, sao bạn ấy không xích anh vào để anh đỡ chạy lung tung rồi lại mất công tìm kiếm nhỉ?
- Em…
"Anh" tím mặt. Hương vẫn tiếp tục :
- Rồi anh sẽ thấy, chẳng có ai yêu và hiểu anh nhiều như em đâu. Nhưng mà thôi, em nghĩ là…anh không xứng. Còn bây giờ, em không muốn lựa chọn, em – yêu – người – yêu – em..! Anh đi đi…!
"Anh" bàng hoàng nhìn Hương.
- Ai đã khiến em trở nên như vậy…?
- Đừng hỏi, anh biết câu trả lời cơ mà…
"Anh" tức giận, hầm hầm bước ra khỏi quán. Hương không nhìn theo anh, giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng kèm theo đó là một nụ cười…Lúc bấy giờ, Minh mới lên tiếng :
- Nói dối…!
Hương ngậm ngùi :
- Em quên Duy thật rồi…
- Không – Minh quay mặt đi – "Em – yêu – người – yêu – em" ấy…!
Hai má Hương đỏ bừng, bàn tay nó vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay Minh, ấm áp :
- Nói thật đấy…
- Gì cơ? – Minh quay lại.
- Xin thề…! Em nói thật…
+++
Tháng 7 nắng vàng rực rỡ. Người ta thấy bên kia đường, một con bé sung sướng reo to :
- Người yêu ơi! Em đỗ rồi…! Hứa sẽ đưa em đi chơi thì thực hiện đi !!!
Và nhảy cẫng lên, ôm chặt anh chàng cao lêu nghêu, vẻ mặt đang cực kì hạnh phúc. Đó là Hương! Minh nhìn nó trìu mến :
- Anh đào tạo cơ mà. Người yêu giỏi lắm. Bây giờ muốn đi đâu cùng anh nào?
Hương cười hiền nhìn Minh, thỏ thẻ :
- Đi đâu cũng được, đi suốt cuộc đời…
Hai cái bóng tựa vào nhau, đổ dài trên con đường đầy nắng…Đâu đó vang lên đoạn cuối của một bản tình ca :
"…Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần…"
SƯU TẦM
P/S: Người con gái đã chết trong em sẽ yêu anh đến cuối đời, nhưng em của bây giờ thì ko phải....bởi lúc em tuyệt vọng, em cần anh biết bao, thì anh lại ko ở bên mà đang vui bên tình mới.
* * *