Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Hãy tha lỗi cho con mẹ nhé


Hãy tha lỗi cho con mẹ nhé


Nhã phương 1 cô gái xinh xắn,cô được xinh ra trong 1 gia đình cũng không được khá giả lắm. nhưng điều kiện kinh tế cũng ổn định,bố mẹ cô đã phả rất vất vả để nuôi cô bởi cô có tuổi  thơ ốm đau liên miên tuổi thơ trải qua với cái bệnh viện quen thuộc.thủa nhỏ cô tỏ ra rất ngoan và biết nghe lời, học rất giỏi luôn được mọi người yêu quý,
Bố mẹ chiều cô lắm vì khó khăn lắm ông bà mới sinh được cô. Hơn nữa lại là con 1 nên cô luôn được bố mẹ cưng chiều hơn ai hết, chưa 1 lần ông bà làm cô thất vọng chưa 1 lần ông bà thất hứa với cô
Những năm tháng tuổi thơ của cô cứ thế êm ả trôi đi.Nhã Phương đã lớn năm nay cô đã 17 tuổi rồi. cô học hết THPT và thi đỗ 1 trường đại học cách nhà cô khoảng 50 km.là sinh viên ai cũng phải xa nhà. 1 cuộc sống sinh viên sẽ ra sao,cô được 1 người bạn tìm cho 1 nhà trọ cách cổng trường không xa.
Xã hội thay đổi cuộc sống con người thay đổi và nhã phương 1 cô gái ngoan hiền giờ nay hay đòi hỏi từ bố mẹ cô thường xuyên về nhà mỗi khi được nghỉ học, vì về nhà cô lại đòi mẹ đưa đi chơi cô đòi mua những thứ mà cô thích,
Cô tỏ ra bướng bỉnh không nghe lời bố mẹ, mẹ cô đã phải hứa sẽ đưa cô đi chơi vào những ngày mà cô về nhà nhưng vì lý do công việc bà đã nhiều lần hứa hụt với cô. Rồi 1 ngày t7 cô được nghỉ. Mẹ cô đã hứa sẽ về sớm dẫn cô đi chơi ở đâu đó mà bà đã thất hứa 2 lần rồi lần này cũng vậy, công việc bận  rộn quá bà đã quên mất lời hứa với cô. ở nhà cô đợi chờ trong nỗi tức giận. trời trở về chiều ánh nắng trở sang màu vàng nhạt mờ dần nhìn đồng hồ đã gần 5h chiều. cô cảm thấy mẹ không con quan tâm đến cô như ngày nào nhưng cô đâu biết ba mẹ đang phải vất vả để nuôi cô học đại học. và cũng lúc đó cô thấy bố mẹ đã về bao nhiêu nỗi bực tức cô chút hết lên đầu mẹ của mình. Trời bắt đầu đổ mưa, sao lạ thế vừa chiều còn nắng mà sao giờ lại đổ mưa, nhưng mọi người đâu ai để ý .Bà chỉ thấy sót xa vì thương con, lại tự trách mình sao lại quên lời hứa đối với cô. Bà chỉ còn cách đứng đó nghe con trác mắng.bà hối hận lắm nhưng vì thương con nên bà ko mắng lại mà chỉ giải thích với cô.
Nhưng rồi……1 biến động lớn đã sảy ra với ra đình cô, cô vừa nói  vừa lao như thiêu thân ra ngoài…

-con ghét mẹ.mẹ coi trọng công việc hơn con,mẹ là người thất hứa
Rồi chẳng kịp nghe bố mẹ nói thêm cô chạy ra khỏi nhà lao nhanh trên con đường mặc cho mọi sự đang diễn ra.Mẹ cô đuổi theo sau.
Trong cái màn mưa đó,1 chiếc xe chở hàng cỡ lớn ngược chiều lao tới ánh đèn chói lóa đến nhức mắt,tiếng phanh xe chói tai xé toạc trời chiều yên tĩnh
Một tiếng va chạm manh.
cô chỉ kịp thấy bản thân bị du 1 cú mạnh,tiếng người nhốn nháo và cô ngất lịm đi không còn biết gì nữa
Tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc,mau lẹ và chớp nhoáng.
Cô tỉnh lại trong đêm tối ánh đèn đường lờ mờ hắt xuống,cô gắng mở mắt nhìn,đám đông mọi người xúm lại.đầu cô choáng váng vì bị va đập mạnh.tuy nhiên,cô vẫn nhìn thấy chiếc xe tải đâm mình bị lao sang phía vỉa hè bên kia đường.dưới đó là một vũng máu nhuộm đỏ cả 1 vùng,bên cạnh là 1 phụ nữ trung niên với dáng vẻ gầy gò khoác 1 chiếc áo nâu sẫm nằm bất động dưới bánh xe trước của chiếc ô tô.Cô hốt hoảng khi nhân ra người phụ nữ ấy.
                -mẹ! đúng là mẹ rồi
Nhã Phương lê bước 1 cách chậm rãi và khó khăn về phía bà,chưa được mấy bước cô lại ngã nhào xuống đất.mặc cho sự can ngăn của mọi người và sự đau đớn của lỗi đau thể xác,cô cố lao nhanh tới người phụ nữ nằm đó.
Mẹ,mẹ của mấy phút trước còn nhẹ nhàng ân cần với cô,lúc này đây lại nằm yên ở đó.Đôi mắt bà nhắm chặt dường như không chịu mở ra nữa mặc cho cô có cố gào thét,khóc lóc.van xin
Không! không thể! bà không thể bỏ cô lại như vậy.cô sẽ sống ra sao khi không còn bà bên cạnh. Thực sự cô không dám nghĩ tiếp nữa.Đây chác chắn chỉ là một cơn ác mộng.chúng ta sẽ sống
Tiếng còi cấp cứu inh ỏi,họ được đưa vào bệnh viện gần đó
Khi Nhã phương tỉnh dậy.xung quanh cô đều là 1 màu trắng toát.Mơ hồ cô thấy ba đang ngồi cạnh giường.hai mắt xưng đỏ,trên má vẫn còn dấu vết của nước mắt
               'Cha khóc ư'.Là con gái ba 17 năm qua chưa lần nào cô thấy ba như vậy.Có phải mẹ...
cô không dám nghĩ tiếp
Run rẩy hồi lâu,cô mới thốt thành lời 'mẹ! mẹ con đâu rồi? con muốn gặp mẹ'
ánh mắt cha buồn hơn và những giọt nước mắt lại tuôn ra hơn bao giờ hết,giọng ba lạc đi
                  -mẹ con,mẹ con mất rồi!
Ông nghẹn ngào. toàn thân run rẩy,hai chân không còn đứng vững,ông ngã quỳ xuống mặt đất
             trời ơi! không thể,không thể là sự thật mẹ bỏ con đi thật hay sao.
khi sinh con ra vì khó sinh mà mẹ cũng đã suýt mất mạng vì con và cho đến ngày hôm nay người cướp đi sinh mạng của mẹ cũng vẫn là con.Phải chăng mẹ xuất hiện trên cuộc đời này là để hi sinh cho con thôi ư?Sự vĩ đại và tình yêu thương cao thượng ấy của mẹ có lẽ sẽ làm con ân hận xuất quãng đời còn lại của con.
                 -Con sai rồi mẹ ơi!!!!con biết giờ có nói gì,có van xin,có nài nỉ và ngàn làn xin lỗi thì chắc chắn mẹ cũng không thể trở về với cha con con.Mẹ đi mang theo cả tâm hồn cha,sự thơ dại ngang bướng đến ngu xuẩn của con.Rồi gia đình mình từ nay sẽ như thế nào khi không còn dáng mẹ trong ngôi nhà của chúng ta.Mẹ ơi!
Cô bỗng nhận ra.Nhận ra tất cả sự vô tâm,ích kỉ,hẹp hòi và tội lỗi của mình trong xuất thời gian đã qua.Nhận ra mọi lí lẽ trên đời nhưng đổi lại là mạng sống của người hết mực yêu thương cô
Một bài học quá đắt giành cho cô.cô đã mất đi 1 người thân, 1 người thương yêu cô hơn ai hết.