Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

GIA SƯ ĐÁNG YÊU CHAP 2


GIA SƯ ĐÁNG YÊU CHAP 2
Viết bởi: Lê xuân Huy
Lúc: 13:28 ngày 28/07/2012
* * *
CHƯƠNG 4
Kết thúc buổi học.
- Đây là bài tập ngày hôm nay, thiếu gia làm rồi bài nào không biết thì hôm sau tôi sẽ hướng dẫn.
- Ừm. Được rồi.
-Vậy tôi về đây !!
- Khoan. Tôi muốn hỏi một câu.
- Nói.
- Cô làm bạn gái tôi nha .
- Sax !! Điên à. - Quỳnh trừng mắt nhìn Huy.
- Điên gì mà điên - Huy quát.
- Tỏ tình tôi mà lên giọng vậy hả thiếu gia ?
- À..Thì.. trả lời đi.
- Thứ nhất tôi không thích có bạn trai nhỏ tuổi hơn đâu.(Nhầm rồi cưng) Thứ hai, tôi-có-bạn-trai-rồi.
- Vậy là từ chối đó hả ?
- Vâng thưa thiếu gia. Đơn giản vậy mà không hiểu à ?
- Vậy thì không tốt đâu !
- Có gì mà không tốt chứ ?
- Thì…- Huy cười bí hiểm- Trước sau gì cũng.. Mà thôi cô về đi. À, để tôi đưa về nha.
- Không làm phiền thiếu gia. Tôi có hẹn với bạn trai rồi - Rồi Quỳnh lè lưỡi trêu.
...
Hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiên của Quỳnh và Vũ. Vũ đã hẹn nó trước khu vui chơi.
- Chết trễ rồi - Quỳnh vội vã chạy tới chỗ hẹn. Bỗng nó đụng phải một người - Á… - RẦM !!
- Xin lỗi.. Cậu có sao.. A Quỳnh.
- Vũ à !?
- Cậu có sao không - Vũ lo lắng.
- Không sao. Hì.
- Sao vội vậy. Đi đứng cẩn thận chứ.
- Um.. Tớ sợ cậu đợi lâu.
- Không sao. Thôi giờ qua ghế đá ngồi tí nha.
- Ừ.
Hai người tới cái ghế đá gần đó, dưới gốc cây xà cừ to nhất công viên. Tán lá rộng của cây xà cừ khiến cho những ánh nắng của buổi xế chiều không còn gắt nữa, mà chiếu những ánh tia nắng xuyên qua các tán lá, soi bóng trên sân, thật thanh bình.
- Hôm nay thời tiết thật đẹp - Quỳnh lên tiếng.
- Um. Cậu có muốn uống gì không?
-Không. Mình thích ăn kem hơn.
- Um. Vậy cậu chờ ở đây nhé tớ đi mua kem.
- Oke. Nhanh nha.
Rồi Vũ chạy đi mua kem, Quỳnh nhìn theo cậu bạn, khẽ mỉm cười. Quỳnh ngồi ngân nga hát một mình. Nó thấy có một người rất lạ gần đó, trời khá mát mẻ, không nắng lắm, không lạnh lắm, thế mà người đó lại "chơi" luôn một cây đen. Đội cái mũ lưỡi trai đen che gần nửa khuôn mặt, cái áo khoác đen có mũ trùm lên, cộng thêm đôi kính cũng đen nốt. Đôi khi hạ cái tờ báo xuống nhìn qua bên phía Quỳnh, nhưng khi thấy nó nhìn sang thì hắn ta( có lẽ là con trai, mà cứ cho là con trai đi) lại đẩy tờ báo lên. Quỳnh hơi thắc mắc nhưng cũng hơi sợ.
- Cậu ăn kem đi. - Vũ chìa cây kem ốc quế ra trước nặt Quỳnh.
-Cảm ơn cậu. Kem Sôcôla à? Sao cậu biết mình thích kem sôcôla vậy ?
-Mình đoán thôi. Do hồi bữa cậu làm bánh kem socola tặng mình đó.
-Thì ra là vậy. Cậu thông minh thật!- Quỳnh làm dấu number one và nháy mắt thật tinh nghịch với Vũ, khiến cậu bạn mỉm cười thật dễ thương.
Hai người cùng nhau ăn kem và nói chuyện rất vui vẻ, Quỳnh cảm giác có người đang nhìn mình.Bất giác Quỳnh nhìn sang chỗ người ao đen, anh ta lật đật kéo tờ báo lên ra vẻ đọc rất chăm chú.
Rồi hai người rủ nhau chơi mấy trò cảm giác mạnh trong công viên.
-Cậu có chắc là muốn chơi không vậy ? - Vũ e ngại nhìn Quỳnh.
- Đừng có khinh thường mình nhé, mấy trò này mình chơi hoài.
- OK. Vậy thì let’s go.
Khi hai người chơi hết các trò cảm giác mạnh thì trời đổ mưa.
- Mình vào kia trú mưa đi -
- Ừ.
Rồi Quỳnh và Vũ chạy vào một mái hiên gần đó trú mưa.
-Cậu có lạnh không?
-Không.. ẮC XÌ !!
-Vậy mà nói không?
Vũ cởi cái áo khoác của mình choàng qua cho Quỳnh
-Cảm ơn cậu.- Quỳnh mỉm cười. Nụ cười của cô ấy luôn làm Vũ phải cười theo.
Hai người đứng trú mưa và luyên huyên với nhau đủ chuyện trong tiếng mưa , tiếng gió và tiếng hắc xì của Quỳnh.
-Thôi tạnh mưa rồi, mình về thôi!
-Ừ.-Quỳnh vừa bước chân ra khỏi thì bị trượt ngã- Á !!
-Cậu có sao không?- Vũ vừa hỏi vừa đỡ Quỳnh dậy.
-Không sao.
-Cẩn thân tí nha, Đường trơn lắm.
-Cảm ơn cậu.Á !!
-Sao vậy
-Chân tớ đau quá.
-Chắc là trật chân rồi. Thôi, để tớ cõng cho. Lên đi.
- Thôi..
-Ngại gì chứ, sức khỏe là quan trọng nhất mà.Lên nhanh đi
- Ờ..
Quỳnh leo lên lưng Vũ, mặt đỏ ngần, bây giờ nó đang ở gần, rất gần Vũ.
Chương 5
- Hắc xì!
- Nè bị cảm hả hay sao mà hắc xì hoài vậy? - Huy lo lắng hỏi
- Ơ.. Hắc xì !!
- Vậy thì nghỉ dạy đi. Để tôi nói người đưa về.
- Không cần, tôi dạy được mà.
- Đừng có cố, lỡ có chuyện gì tôi không chịu trách nghiệm đâu.
- Yên tâm. Tôi mua bảo hiểm đầy đủ rồi !Cậu đừng có lười học nữa.
- Được rồi. Tôi chỉ lo cho cô thôi mà.
- Cảm ơn lòng tốt của cậu. Học nào.
Quỳnh đưa ra các bài tập mới cho Huy, hắn lại không chịu làm, cứ ngồi nhìn Quỳnh mãi.
- Này làm đi !!
-...
- Nếu làm đúng hết thì tôi sẽ có thưởng.
- Thưởng gì.
- Thiếu gia thích gì thì tôi sẽ thưởng, nhưng trong phạm vi có thể thôi
- Thật hông ?
- Thật !!
- Ok.- "Mấy cái này mà bắt mình làm sao hả trời " - Huy cười thầm.
Chỉ chưa đầy 15 phút, mọi bài tập Quỳnh cho Huy đã hoàn thành một cách nhanh chóng.
- CÓ THẬT KHÔNG ĐÂY ?!?! – Quỳnh ngạc nhiên hết sức - Sao cậu có thể làm nhanh mà chính xác vậy nè :O.
- Có gì đâu ngạc nhiên
!
- Thì hôm vừa rồi, tới bài cơ bản thiếu gia còn không làm được mà. A!! Tôi biết rồi.
- Biết ? Biết cái gì ?!? - Huy lúng túng.
- Cái này là thông minh đột xuất nè, con nhà giàu mà cũng ham thưởng, Xí !!
- Con nhà giàu thì không phải là người chắc !
- Ok. Vậy thì giờ cậu muốn gì nào.
- Đơn giản thôi. Bây giờ đứng dậy đi.
- Ok. Rồi sao nữa.
Huy tiến tới gần Quỳnh
- Nhắm mắt lại.
- Cậu định làm gì, đừng nói là đánh tôi nha, tôi có thù oán gì với cậu đâu!
- Nói thì làm đi. Định nuốt lời hả?
- Được rồi.
Huy lại gần Quỳnh hơn, cậu cúi mặt xuống gần mặt Quỳnh, Huy có thể cảm nhận tiếng thở của Quỳnh lúc này, nhanh, dồn dập, môi Huy tiến gần tới đôi môi anh đào của Quỳnh. Bỗng, Quỳnh ngã nhào vào người Huy.
- Ah - Sao người lại nóng vầy nè. Chắc là cảm nặng lắm rồi đây?
Huy bế Quỳnh lên giường, gọi người làm tới chăm sóc cho Quỳnh. Rồi Huy cho mọi người ra ngoài. Cậu ngồi bên cạnh giường , lâu lâu lại lấy khăn vắt nước rồi đấp lên trán cho Quỳnh.Khuôn mặt của cậu hiện lên sự lo lắng
...
" Um.. ôm nay nệm thật là êm. Lại có mùi hương thoang thoảng, thật là dễ chịu. Gối ôm của mình hôm nay ấm thật. Mà sao lại to thế này".
- Ôm đủ chưa ?
- Cái giọng này quen quen - Quỳnh mở mắt nhìn sang - Á..
- Nhỏ tiếng lại coi - Huy lấy tay bị miệng Quỳnh lại.
- Đồ dâm dê, sao cậu lại ngủ chung với tôi vậy hả ? -Quỳnh hét lên như cái loa phường . Sao cậu vào nhà tôi được !?
- Hơ. Nhìn lại đi. Đây là nhà ai.
- Hả - Quỳnh nhìn xung quanh - Nhưng sao tôi lại ở đây ? Cậu đã làm gì tôi hả ?
- Đừng có la lên nữa.Không những làm mà còn làm rất nhiều là đằng khác.
- Yaaa. Đồ vô giáo dục - Quỳnh lấy gối đánh tới tấp vào Huy, Huy né được, cầm lấy cổ tay của Quỳnh.
- Hôm qua cô bị cảm, rồi ngất xỉu nên tôi phải để cô ở lại, rồi còn ngồi chăm sóc cô cả đêm nữa đó. Biết chưa hả ?
- Vậy.. vậy.. Tại sao lại ngủ chung giường với tôi.
- Giường của tôi, tôi không ngủ thì ngủ ở đâu hả?
- Nhưng mà con trai con gái thì không được ngủ chung mà.Lỡ có chuyện gì thì sao?
- Chuyện gì là chuyện gì. Cái giường rộng thế này, với lại tôi đã lấy mấy cái gối ôm chắn ở giữa rồi còn gì. Ai biểu cô đá hết xuống giường rồi mò sang đây ôm tôi, còn nói ai nữa.
Quỳnh chợt đỏ mặt "Xấu hổ chết mất", và cũng cảm thấy hôm nay tên thiếu gia này thật là dễ thương quá, biết lo lắng cho người khác nữa.
- Á. Chết rồi !!
- Chuyện gì nữa?
- Tôi đi thế này ở nhà ba mẹ lo lắm, về nhà thì…
- Không sao đâu? Tôi đã báo cho ba mẹ cô rồi.
- Hả- Quỳnh ngạc nhiên.-Sao cậu biết địa chỉ nhà tôi? Mà sao ba mẹ tôi có thể tin lời cậu được?
- Ah thì….- Huy ấp úng.- Địa chỉ thì nhờ trung tâm giới thiệu việc làm, còn việc ba mẹ cô tin lời tôi là do khả năng thuyết phục của tôi thôi :>
- Vậy thì cảm ơn thiếu gia.
Huy thở phào nhẹ nhõm.
- Chết?
- Lại chuyện gì nữa?-Huy bực bội
- Mấy giờ rồi? Á 7h30, trễ học rồi, làm sao đây?
- Hahah.. - Huy cười sặc sụa. - Hôm nay là Chủ nhật mà
- Ờ há. Thôi tôi về nhà đây?
- Hôm nay cô có rảnh không?
- Có chuyện gì?
- Rảnh thì đi chơi với tôi nha!
- Không, tôi không thích đi chơi với cậu.
- Thì coi như trả ơn tôi đi. Công tình cả đêm qua tôi chăm sóc cô mà.
- Um…Cũng được.
Chương 6
Chợt chuông điện thoại của Quỳnh reo lên. Là Vũ gọi
- Alo. Vũ à ?
- Ừ. Hôm nay Quỳnh rảnh không ? Mình qua chở Quỳnh đi nhà sách nha.
- Ơ.. Quỳnh có chút việc không đi với Vũ được rồi, Xin lỗi nha.
-Không có gì đâu ! Bye Quỳnh.
- Ừ. Bye.
Quỳnh thở dài một cái.
Đáng lẽ ra được đi chơi với Vũ nữa rồi, vậy mà.. Haiiiz.
- Nè đừng có thở dài nữa. Đi thôi
...
- Cô muốn đi đâu?
- Cậu rủ tôi đi mà hỏi tôi làm gì?
- Thì thích đi đâu tôi sẽ dẫn đi.
- Vậy thì… tới khu vui chơi đi.
- Hôm qua đi rồi, mà giờ còn đòi đi nữa hả ? - Huy buột miệng.
- HẢ ? Sao cậu biết hôm qua tôi đi khu vui chơi ??
- Ờ…Tôi nói hồi nào.
- Thì mới nói đó
- Làm gì có ! Chắc cô còn cảm nên bị ù tai đó, tôi đâu có nói gì đâu - Huy làm vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội. - Chơi trò kia nha - Huy chỉ vào cái vòng xoay ngựa gỗ.
- Sax !!. Con trai mà đòi chơi cái đó hả 3 ?
- Chẳng nhẽ lại chơi cái kia hả ? - Huy chỉ vào mấy cái trò cảm giác mạnh.
- Thì có sao đâu ? Cậu sợ à ?
- Không. Điên à ? Ai lại sợ mấy cái đó. Tôi chỉ lo cô còn cảm nên chơi mấy trò đó thì hơi nguy hiểm thôi.
- WOW. Thiếu gia lại biết lo lắng cho người khác nữa kìa.
- Thiếu gia thì không được lo lắng cho người khác à?-Huy hơi cáu.
- Cảm ơn thiếu gia nhiều - Quỳnh cười tinh ngịch - Nhưng mà tàu lượn siêu tốc đi, chơi cái đó mới đã.
- Không. Lỡ có chuyện gì thì sao?
- Không có đâu mà.- Quỳnh nài nỉ - Nha nha !! - Khuôn mặt con nhỏ đáng yêu vô cùng nhưng cũng không làm thay đổi quyết định của Huy.
Quỳnh kéo tay Huy tới chỗ tàu lượn, cậu ta vẫn nằng nặc không chịu chơi, nó liền đổi giọng :
- Anh yêu lên đi mà, em là con gái còn chưa sợ huống gì anh là nam nhi, đầu đội trời chân tuỳ chỗ đứng - Quỳnh giở trò khích tướng.
- Làm cái trò gì vậy ? -Huy nhăn mặt.
- Thôi mà anh đừng giận em nữa lên đi mà.
Huy nghe có tiếng mấy cặp xung quanh đang xầm xì.
" Con trai mà nhát quá vậy "
" Đi với bạn gái thì phải galang chứ "
Đủ thứ cả, khiến cậu ta chịu hết nổi đành phải leo lên tàu với Quỳnh.
Quỳnh phấn chấn hẳn lên, con nhỏ cứ cười suốt, còn Huy thì ngược lại, mặt cậu ta hơi khó chịu, bồn chồn.
Lúc trò chơi bắt đầu, Huy hơi lo lắng, đến khi tàu tăng tốc thì Huy ôm chặt cứng cái tay của Quỳnh. Quỳnh hét lớn lên vì sướng, còn Huy hét lên vì sợ.
Khi tàu dừng lại, Huy vẫn ôm chặt tay của Quỳnh
- Nè bỏ tay tôi ra !!
- HẢ ? - lúc này Huy mới mở mắt ra lấy lại bình tĩnh.
- Haha. Nó cười khoái chí - Không ngờ thiếu gia của tôi lại nhát gan như vậy
- Đừng có cười nữa giống đười ươi quá.
- Kệ tôi ! Hahah… Nhìn cái mặt cậu kìa nhóc, đáng iu thiệt.
- Kêu ai là nhóc vậy hả?
- Cậu chứ còn ai,mới học lớp 10(lại hố nữa rồi) mà cứ xưng tôi - cô với tôi, thật là bất lịch sự.
- Haha - Bây giờ tới lượt Huy cười phá lên.
- Vui lắm hay sao mà cười ?
- Ừ ! Vui.
- Thôi không nói chuyện với cậu nữa. Vậy giờ chơi cái gì đây !!
- Chơi trò kia đi - Huy chỉ tay vào chỗ mấy trò chơi trong nhà.
- Đi chơi với cậu chán chết.
- Thế là cả buổi sáng hai đứa chỉ quẩn quanh chới mấy cái trò mà theo Quỳnh chỉ có con nít mới chơi. Nhưng kết quả thì cũng không đến nỗi nào, Huy chơi mấy trò này giỏi thiệt, tui nó trúng được một con gấu bông to sụ, với mấy mấy con be bé dùng đẻ làm móc khóa.
- Cho cô nè - Huy đưa cho Quỳnh hết mấy con thú bông be bé.
- Cái gì ? - Quỳnh xụ mặt - Keo kiệt nó vừa thôi, cho tôi con kia đi. - Quỳnh chỉ vào con gấu bông to nhất
- Không thích !!
- Nhà cậu giàu thiếu gì gấu bông, cho tôi đi.
- Không !!
- Đi mà !! Năn nỉ đó .
- Hm.. Nè !!
- Cảm ơn nha. Hehe.
- Nhưng có 1 điều kiện.
- Điều kiện gì?
- Hôn tôi một cái đi!
- CÁI GÌ ? - Quỳnh mở loa hết công suất. - ĐIÊN À ??
- Vậy thì thôi - Huy mỉm cười bỏ đi.
-Đứng lại !! Đồ xảo trá.
....
Trên đường về.
- Cô thích gấu bông đến thế à?
- Ừ. Thích.
- Vậy thì sau này tôi sẽ tặng cho.
- Không thèm.
- Thật đó, tôi sẽ tặng một con to hơn nhiều.
- Không thèm.
- Vậy thì tôi tăng con này cho cô nha.
- Không thèm.
Với lòng tự trọng cao ngất trời của nó thì không dễ dàng gì bỏ qua cho Huy đâu, mặc dù Quỳnh thích con gấu bông đó lắm.
- Nhận đi mà.
- Không là không.
- Vậy thì đừng có hối hận.
- Không hề. Nó chu môi.
- Cảm ơn cậu đã đưa tôi về tận nhà !
- Tôi có đưa đâu. Là tài xế chở mà.
- Người ta cảm ơn thì nhận đi, còn bắt bẻ. Thôi tôi vào nhà đây.
- Ờ. -Huy mỉm cười.
Quỳnh vừa bước xuống xe thì thấy Vũ đang ở trước cửa nhà.
- Ơ. Vũ !?!
- Hi !! - Thấy Quỳnh, Vũ vẫy vẫy tay chào, Miệng không quên nở " nụ cười thiên thần", nụ cười khiến biết bao cô gái ngất ngây. - Ai vậy ?
- Hả ? Ai là ai ? - Quỳnh vừa dứt câu quay lại thì thấy Huy đứng ngay sau lưng mình, nở 1 nụ cười đểu thấy ớn
- Quỳnh giật bắn cả người.- À.. Đây.. đây là.. là… À. Em họ của mình ở dưới quê mới lên. - Quỳnh cà lăm.
- Hả ? Em họ ?? - Huy trợn tròn mắt.
- Gì vậy cưng ?! Đây là bạn của chị - Quỳnh nhìn Huy như nài nỉ, cười thân thiện hết mức có thể.
- À - Như hiểu ra vấn đề, Huy nhanh chóng thay đổi thái độ - Vậy thì CHỊ - Hắn nhấn mạnh chữ "chị" - Ở ngoài này nói chuyện với bạn đi nhé, EM vào nhà trước đây !!
- Vào nhà cái gì chứ ? - Quỳnh nói khẽ với Huy.
- Chị kì ghê, em ở dưới quê lên, có mỗi chị là thân thích, không ở nhà chị thì ở đâu chứ. Đúng không anh ? - Huy quanh sang hỏi Vũ.
- A..Ừ ừ . - Vũ giật mình.
- Thôi em vào đây - Huy nói và không quên tặng thêm một nụ cười gian xảo.
Quỳnh nhìn theo trân trối không biết tên học trò của mình định giở trò gì đây !!
- Vậy là sáng giờ Quỳnh phải đưa em họ đi chơi hả ?
- À.. Ừ !!
- Mà nhìn cậu ấy không giống ở dưới quê nhỉ >.<
- Vũ nói vậy là sao ? - Quỳnh thấy chột dạ, sợ Vũ phát hiện điều gì đó.
- Ừ thì nhìn thấy cách cậu ấy ăn mặt, nói năng không giống người dưới quê.
- À - Mấy bộ quần áo của cậu ấy toàn là hàng.. nhái không đó, ở dưới quê nhưng mà nó đua đòi lắm. Mà Vũ qua đây có chuyện gì không ?
- Mình gọi cho cậu không được nên hơi lo, chạy qua coi thử có chuyện gì không thôi ^^
- À. Điện thoại mình sáng giờ hết pin mà quên sạc.
- Ừm. Cậu không có chuyện gì là ổn rồi. Quỳnh à.. Thật ra thì tớ nhớ cậu đó . Lời nói của Vũ khiến Quỳnh khẽ đỏ mặt, cô bạn khẽ mỉm cười.
Vũ hơi cúi người xuống, tiến sát vào mặt của Quỳnh, tim Quỳnh bỗng đập loạn xạ, nó từ từ nhắm mắt lại, dần dần ..
- CHỊ QUỲNH HAI BÁC KÊU VÀO ĂN CƠM !! - Tiếng của Huy lanh lảnh làm chặn đứng giây phút lãng mạn của hai người.
- A.. Ừ. Chờ ..chị xíu !! - Quỳnh trả lời, khuôn mặt nó đỏ ửng.
Vũ và Quỳnh trở nên bối rối, ngượng ngùng.
- Thôi Vũ về đây, Quỳnh vào đi.
- Um.. Paiiz Vũ.
Quỳnh nhìn theo dáng cậu bạn ra về, rồi quay vào nhà, thấy Huy đang khoanh tay đứng ngay cửa. Quỳnh lầm bầm thầm nguyền rủa tên học trò lưu manh của mình.
- Thôi cậu về đi, còn ở đây làm gì ?
- Ăn cơm. Hắn trả lời cộc lốc.
Ăn gì mà ăn, bố mẹ tôi không tiếp người lạ đâu !! - Vừa dứt câu thì Quỳnh bị choáng ngay.
- Huy vào ăn cơm với cả nhà đi cháu.
- Hê hê - Huy le lưỡi trêu Quỳnh - Vào ăn cơm nào cô giáo.
Quỳnh tức điên người không biết tại sao bố mẹ lại cho hắn cùng ăn cơm chứ !!
...
Sau khi ăn cơm xong, Quỳnh rửa chén, còn cả nhà nó và Huy đang ngồi ở phòng khách ăn trái cây và nói chuyện rôm rả.
- Quái !!! Sao ba mẹ mình lại thích cậu ta vậy ? Sao không hỏi gì mình về cậu ta !?!?
Đang miên man suy nghĩ thì một giọng nói vang lên làm Quỳnh giật mình, xém làm rớt cả cái dĩa trên tay.
- Rửa có mấy cái chén mà làm gì lâu vậy chị ?
- Hừm - Quỳnh liếc Huy một cái sắc lẹm. - Này !! Tại sao cậu không về mà lại ở nhà tôi ăn cơm vậy ? Nhà cậu giàu lắm cơ mà ? Không lẽ thiếu cơm ăn sao ?
- Thích !!
- Xạo. Không phải là cậu định giở trò gì nên mới năn nỉ ba mẹ tôi cho ở lại ăn đấy chứ ?
- Do hai bác cứ nằng nặc giữ tôi lại ăn thôi.
- Xer'. Mà tôi dặn nè - Quỳnh nói khẽ.
- Chuyện gì ?
- Nếu ba mẹ tôi có hỏi thì đừng nói là tôi đi làm thêm nha. Nếu mà biết thì tôi chết chắc.
- Yên tâm đi. Sẽ không có chuyện đó đâu – Huy cười gian xảo.
- Là sao ? - Cách nói chuyện của Huy làm nó thắc mắc quá.
- Thôi không có gì đâu. Rửa chén xong thì ra ăn trái cây đi.
- Ờ.
....
* * *

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét